Tâm Sự

(Dân trí) - Nhiều người chỉ trích tôi vì họ cho rằng tôi là tiểu tam đi phá hoại gia đình người khác. Thực tế thì khi tôi đến, vợ chồng họ đã có những rạn nứt rồi.

Vừa đếm tiền, Tâm vừa hỏi chồng. Không hỏi làm sao được khi mà số tiền anh đưa cô chỉ bằng non nửa tháng trước.

Cha tôi vốn đào hoa, ông nói chuyện duyên dáng nên đi đâu cũng rộn ràng và được mọi người yêu mến, nể trọng. Nhưng cũng vì thế mà ông có không ít phụ nữ vây quanh. Những năm học cấp II, tôi lờ mờ nhận ra cha tôi có người đàn bà khác.

Người phụ nữ họ Hu, 25 tuổi, đang mang bầu 8 tháng, gây sốc trên mạng xã hội Trung Quốc khi chia sẻ chuyện chồng muốn ly hôn vì tin rằng đứa con tiếp theo của gia đình là một bé gái. Họ đã có 4 con gái.

Tôi gặp anh vào ngày bốn đứa bạn thân chúng tôi về quê dự đám cưới người bạn. Chiều hôm ấy, chúng tôi ngồi chung bàn ăn với anh. Ấn tượng với tôi về anh là một người đàn ông trầm tính, ít nói, lắng nghe nhiều, thỉnh thoảng cười nhẹ. Chúng tôi làm quen với anhrất nhanh.

Tôi nhớ mấy tháng trước, trường tôi cho giáo viên đi nghỉ dưỡng ở Phú Quốc. Suốt chuyến đi, chị đồng nghiệp loay hoay hết quay phim tới chụp ảnh để gửi cho chồng xem, để anh có thể “du lịch” cùng chị qua điện thoại. Chồng chị luôn miệng hỏi đó là chỗ nào, có an toàn không. Anh nhắc chị cẩn thận vì chị không biết bơi, khớp gối lại hay đau…

Hôm rồi, tôi ngồi tám chuyện với cô bạn. Chúng tôi nói rất nhiều về chuyện tình yêu và hôn nhân, như phần lớn đề tài thường nói của cánh đàn bà. Tựu trung lại thì, cô ấy quá chán nản cuộc hôn nhân của mình nhưng vẫn không ly hôn, vì: “Đàn ông tốt khó tìm lắm Vy!”.

Thấy tôi, mẹ chồng bảo tôi cứ lên ngủ, bà không ngủ được nên làm mấy việc chuẩn bị cho ngày mai.

Ngày đó anh nằng nặc đòi bán nhà bỏ phố về quê lập nghiệp, dĩ nhiên tôi không muốn vì cuộc sống ở thành phố đang quá ổn, nhưng vì không muốn rạn nứt gia đình nên tôi đành thỏa hiệp.

Tôi và bạn gái có hoàn cảnh kinh tế rất khác biệt. Sau khi đi làm, tôi mới có thể dành dụm và tặng cô ấy chuyến du lịch đầu tiên bằng máy bay.

Biết tin chồng và nữ đồng nghiệp đã cùng nhau có một đứa con, chị không thể giữ bình tĩnh.

Lần thứ tư trong tháng, vợ chồng tôi cãi nhau. Hôm ấy, tôi đi làm về với tâm trạng mệt mỏi, về lại thấy nhà cửa bừa bội, con cái chưa ăn chưa tắm còn vợ đang ngồi chăm chú vào máy tính. Tôi bực mình gắt: “Em dẹp cái khóa học vớ vẩn đó đi, chẳng ai giàu mà rảnh đi dạy người khác cả. Đừng cả tin quá lại tiền mất tật mang”.