Tôi lập bàn thờ cho 2 con và gần như phát điên

Mẹ đang đứng chống nạnh chửi rủa, nhưng khi chồng con vừa về tới nơi thì mẹ chạy vội vào nhà cầm vội 3 cái bánh, đưa con 2 cái

Ngày:20/07/2016

Mẹ đang đứng chống nạnh chửi rủa, nhưng khi chồng con vừa về tới nơi thì mẹ chạy vội vào nhà cầm vội 3 cái bánh, đưa con 2 cái ngọt lạt: "Con ăn đi cho con nó bú, ăn cả phần cho cháu nữa". Con ngớ người, biết nói gì bây giờ?

9 Chia sẻ

Tôi lập bàn thờ cho 2 con và gần như phát điên

04-05-2014 | 10:01:05

Tôi lập bàn thờ cho 2 con và gần như phát điên. Bên đó, họ vẫn ăn mừng vì chị dâu sinh được cháu đích tôn. Mẹ chồng tôi vẫn xách hết làn này lần kia thức ăn tẩm bổ cho chị.

Chào tất cả các bạn đọc mục Tâm sự!

Khi kể ra đây câu chuyện của mình, nhiều người sẽ cho rằng tôi thế này thế nọ. Nhưng quả thật, người ta bỏ chồng vì chồng, vì mẹ chồng. Còn tôi đang muốn bỏ chồng vì chị dâu.

Chị dâu người ở phố Tôn Đức Thắng, Hà Nội. Ngày chị về làm dâu, tôi nhận lời yêu chồng tôi bây giờ. Tôi không biết vì lý do gì mà chị dâu cưới xong lại không ở nhà chồng mà về ở nhà mẹ đẻ.

Chồng tôi muốn đám cưới sớm, nhưng mẹ chồng muốn lo đầy đủ, lại cuối năm rồi nên hoãn lại năm sau. Và tôi vẫn hay qua lại nhà chồng.

Mẹ đẻ tôi không tốt với tôi. Cụ thể bà bảo dòng họ tôi con gái đều vất vả, bản thân bà cũng không cho bà ngoại được cái gì, nên nuôi tôi là vô ích. Vì thế bà tìm mọi cách ép tôi nghỉ học (nhưng tôi không nghỉ, hiện tại tôi đã xong thạc sỹ). Nhiều lúc nhìn người ta có mẹ mà tôi tủi thân khóc thầm.

Tôi vẫn thường nghe mọi người nói, mẹ chồng không ai tốt cả, nhưng tôi hi vọng mẹ anh sẽ tốt với tôi. Như vậy tôi sẽ có mẹ và tôi sẽ yêu bà hơn tất cả để bù đắp cho khoảng trống tình cảm mà tôi không có. Vì xác định cưới, nên tôi cũng qua lại nhà người yêu mặc dù mọi người bảo không nên. Tôi quà cáp và làm thân với bà. Tôi thấy bà ham học hỏi, tân tiến, đảm đang và dễ mến, tình cảm mẹ con tôi rất tốt.

Người ta bỏ chồng vì chồng, vì mẹ chồng. Còn tôi đang muốn bỏ chồng vì chị dâu (Ảnh minh họa)

Ngày chúng tôi chuẩn bị cưới, không may mẹ chồng bị gãy chân nên đám cưới của 2 đứa lại bị hoãn lần nữa. Tôi và chị dâu cùng vào viện thăm bà. Tất nhiên tôi chưa làm con nên không giữ thẻ ra vào, giờ thăm khám.

Chị dâu đi ăn, còn tôi quanh quẩn ở cổng bệnh viện xem có cách nào vào được không. Bác bảo vệ nói sẽ cho tôi vào nếu tôi có thẻ. Tôi gọi điện cho chị, chị nói ra cổng chị đưa thẻ cho. Tôi ra cổng đứng đợi, đợi mãi, không thấy chị đi ra. Tôi gọi lại, chị bảo đã ở trong với mẹ rồi.

Tôi đi vào, bố mẹ tôi lúc đó cũng đến chơi hỏi: "Thế mày đi đâu mà chị gọi không được?". Tôi trả lời: “Con đứng cổng ở đợi, không có cuộc gọi nhỡ nào, máy con dùng tốt”.

Mẹ đẻ lắc đầu bảo tôi không thật thà, phải cẩn thận đấy. Tôi không hiểu chị sao phải làm thế, nhưng hơi bực mình vì cho tôi đứng nắng ở cổng bệnh viện để đợi.

Lúc ấy, mẹ anh đã thay dọn xong. Rồi bà đi mổ, phải dùng thuốc xổ. Đúng lúc đó thì chị bị đứt tay, nói đúng hơn là xước tay, phải băng lại. Tôi đưa cho chị cái băng, rồi chạy theo mẹ anh. Ánh mắt chị khó chịu, nhưng tôi không bận tâm. Mẹ anh bị gãy chân, bà cần tôi hơn là vết xước nhỏ đó.

Ngày mẹ anh ở viện về, tôi năng qua nhà hơn. Mọi người khuyên tôi đến nhà anh ít thôi, nhà họ tự họ lo. Nhưng tôi thấy bà què còn phải lê để làm việc nhà nên tôi đến phụ bà. Dù sao tôi cũng thấy vui vì được chăm sóc một người sắp làm mẹ chồng của tôi.

Chị dâu tôi ít khi về, có về cũng chỉ ăn uống, xin xây nhà rồi đi. Mẹ anh khi ấy hỏi tôi: “Chị xin xây nhà ở nhà ngoại, ý con thế nào?”. Tôi thật thà: “Mẹ mua hẳn cho chị ấy cái nhà, chứ xây trên đất nhà người ta thì đừng xây”. (Tôi thấy tôi trả lời không có gì sai, nhưng có lẽ tốt hơn là không nói gì vì tôi chưa phải là con trong nhà).

Rồi tôi và chồng tôi cưới nhau. Chồng tôi kể: Hôm trước chị dâu đập hai triệu xuống bàn, bảo cưới tôi về có được cái gì không mà tốn kém thế?. Tôi hơi bực mình, có vẻ tôi đã hiểu chị là người như thế nào. Chúng tôi đã cãi nhau, nhưng đám cưới vẫn được tổ chức.

Từ ngày có tôi về làm dâu, chị dâu cũng năng về nhà chồng hơn. Mỗi lần chị về, chị ăn rồi lại nằm, vì chị đang chửa. Chúng tôi nhìn nhau mắt như tóe lửa. Chị vẫn khoe, của hồi môn của chị là 20m2 đất trên phố Tôn Đức Thắng. Chị đang chửa con trai, làm công nhân đã 10 năm lương được 3 triệu.

Vợ chồng tôi cưới nhau, có 3 triệu tiền mừng cưới của chồng. Số tiền mừng cưới của tôi cũng được vài chục triệu. Tôi không dám đi du lịch, để dành chi tiêu và dành cho cái Tết đầu tiên làm dâu.

Với lại tôi và chồng công việc chưa ổn định, tôi bàn với chồng kế hoạch đợi vợ chồng ổn ổn mới sinh con. Khi bị lỡ kế hoạch, tôi đã phá đứa con đầu lòng do sợ không có khả năng nuôi con tốt.

Ngày chị dâu đẻ, tôi cũng chạy qua chạy lại nhà thăm chị và cháu. Khi tôi đang bế cháu, chị giằng lấy, bảo thím thích thím đi mà đẻ. Rồi chị liên tục hỏi tôi sao cưới mấy tháng mà chưa có gì. Tôi thật thà bảo đang kế hoạch. Như không tin, chị hỏi nhiều lần.

Khi biết tôi phá thai, chị hỏi nhiều hơn nữa. Tôi bực mình không lên nhà chị chơi nữa. Mẹ chồng tôi bắt đầu sốt ruột vì sao tôi chưa có con và nóng mắt vì tôi không lên nhà thăm cháu.

Công việc của tôi làm tự do, đang đợi biên chế. Rồi tôi cũng có bầu. Tính tôi cái gì có trong tay mới chắc, nên tôi không khoe, chỉ im im. Cùng lúc đó tôi lại thi công chức, làm luận văn thạc sỹ. Vừa ốm nghén, vừa học nghiệp vụ, tôi chạy như con quay.

Nhưng đúng lúc này nhà chồng bắt tôi nghỉ ở nhà dưỡng thai. Tôi mua đồ về tẩm bổ nhưng không có thời gian để ăn. Tôi bị cảm, không có thời gian để nghỉ và tôi lại mất con. Lúc tôi chửa không có ai hỏi thăm, lúc tôi sẩy họ hỏi thăm rất nhiệt tình. Họ chẳng hỏi tôi gì hết, chỉ hỏi tôi cái chết của con tôi, bảo hiểm trả bao nhiêu?

Sau khi mất con, tôi muốn bỏ chồng, bỏ về sự nhu nhược của anh. Anh đã không lo được cho mẹ con tôi thì chớ, còn bênh chị dâu, vào hùa với nhà chồng bắt vợ bầu bỏ luận văn. Tôi hận cả nhà đó, nhất là chị dâu và đứa nhỏ.Không chịu được cú sốc mất con, tôi về nhà đẻ.

Tôi lập bàn thờ cho 2 con tôi và gần như phát điên. Bên đó, họ vẫn ăn mừng vì chị dâu sinh được cháu đích tôn. Mẹ chồng tôi vẫn xách hết làn này lần kia thức ăn tẩm bổ cho chị. Mỗi khi bà nội than vất vả, chị lại bảo: “Bà có cháu sướng thế còn kêu nỗi gì”.

Chồng tôi suy sụp, có lẽ vì thế mà mẹ chồng tôi xuống nước, hứa mua nhà cho vợ chồng tôi. Chồng tôi im lặng nghe tôi đánh mắng chửi bới. Anh ấy quỳ xuống cầu xin tôi, tôi nghĩ sẽ hành hạ cho hả giận. Nhưng khi nhìn thấy anh suy sụp như một bóng ma, tôi lại thương. Anh ấy cũng mất con cơ mà, thế giới này chỉ có anh ấy thương tôi.

Còn bố mẹ tôi bảo, nhà chồng có tội, chứ chồng tôi đâu có tội. Mất con rồi tôi có thể có đứa khác, nhưng mất chồng rồi, có ai yêu tôi nữa đây?

Không chịu được cú sốc mất con, tôi về nhà đẻ. Một lần không kìm chế được, tôi tìm về nhà chồng lấy giấy kết hôn gốc đem lên tòa án. Mẹ chồng tôi giữ lại hỏi: “Mày muốn bỏ nó?”.

Trước kia tôi vẫn luôn tôn trọng bà, bà nói gì tôi cũng im. Nhưng giờ, bà sắp không còn là mẹ tôi nữa, tôi không còn gì để mất. Tôi trả lời: Vâng. Bà bảo tôi muốn đi phải đền bù cho đám cưới bà đã cưới tôi về. Tôi chẳng nghĩ gì cũng bảo vâng. Bà nói tôi lấy tiền đâu để đền. Tôi nói sẽ bán tất cả những gì tôi có để bỏ chồng.

Tôi còn nói với mẹ chồng: “Con nghĩ sẽ thừa đấy, giữ lại mà sống khổ sở cả đời thì sống làm gì”. Thấy không giữ được tôi, bà than thở sao tôi không xót chồng, chồng tiều tụy thế kia. Tôi nhìn anh, im lặng. Bà bảo tôi hết thương anh chưa? Tôi im lặng. Bà bảo tôi quay về. Tôi im lặng.

Thế nhưng sau đó, tôi lại dại khờ quay về nhà chồng ở. Đến giờ, tôi vẫn trách cứ mình sao lại có thể điên rồ quay về cái nhà đã giết chết con tôi.

Tôi về lại nhà chồng, tôi vẫn kế hoạch nhưng bị vỡ kế hoạch. 9 tháng sau tôi sinh con gái. Tôi tự lo tất cả. Còn mẹ chồng nấu cơm và tắm vội cho con tôi xong, rồi ra chăm cháu đích tôn. Anh chị chồng thì tuyệt nhiên không xuống thăm tôi.

Thằng bé con nhà anh chị vẫn được tôi chăm sóc khi tôi bầu, giờ nó vẫn khá quấn tôi. Còn con tôi, ngoài tôi ra không ai bế con tôi cả. Chồng tôi bảo bế sợ lọt tay, tôi thương con nhiều lắm. Con chị dâu vẫn bám lấy tôi, tôi lảng ra, thì mẹ chồng chửi đuổi tôi đi.

Tôi thực lòng chẳng tiếc gì cái nhà ấy. Tôi thương con tôi đỏ hỏn của tôi nhưng mẹ chồng cứ bắt tôi đặt con một mình trong phòng để ra làm việc nhà, để bà chăm thằng cu anh cho bố mẹ nó đi làm.

Tôi bị dị ứng, kiêng được thì không sao, nhưng tôi vẫn phải làm, ra ngoài gió thì nổi ban, uống thuốc nhẹ không khỏi, phải dùng thuốc nặng, có sữa mà con không được ty. Con tôi phải đặt nằm cho khóc, không ai dỗ, tôi phát rồ, tôi muốn đi mà không đi được. Chị dâu mỗi ngày đi làm về đón con thì hả hê, nhà chồng hả hê.

Tôi lập bàn thờ cho 2 con tôi và gần như phát điên. Bên đó, họ vẫn ăn mừng vì chị dâu sinh được cháu đích tôn (Ảnh minh họa)

Con được 4 tháng thì tôi đi làm. Công việc của tôi làm tự do, tôi phải vắt bỏ sữa. Rồi khi về nhà thì tôi suốt ngày phải làm, không được bế con. Tôi muốn phát bệnh thần kinh.

Tôi đã khổ rồi, tôi không muốn con tôi khổ. Nhà đẻ khuyên tôi ra ở riêng. Vì nghĩ phận dâu không chăm được bố mẹ chồng và cũng không muốn chồng vì tôi mà bất hiếu nên tôi dự định sẽ đi với con. Thế nhưng chồng tôi không chịu.

Tôi phải làm sao? Tôi cần con tôi, tôi muốn cháu hạnh phúc nhưng nếu đi theo tôi thì cháu khổ. Ở lại với bố cháu thì nhu nhược quá, ở với bà với bác nó thì khổ, ở với dì ghẻ càng khiếp nữa. Nhưng ở cái nhà đó chắc tôi điên mất vì mẹ chồng và nhất là vì chị dâu. Tôi nên làm như thế nào, để bảo vệ hai mẹ con?

Nhìn con gái ục ịch bám đuôi bà nội là cơn giận của mình lại bùng lên () ( 04/06 00:05 )"Mày ác tâm, mai sinh con không có hậu môn cho xem" () ( 26/05 00:05 )Là mẹ chồng, tôi đã mở lòng đón nhận con dâu như thế () ( 25/05 10:01 )Người con dâu “Quả báo đến với bố mẹ chồng khốn khổ” xin đính chính () ( 24/05 00:05 )Quả báo đến với bố mẹ chồng khốn khổ của tôi () ( 21/05 10:05 )Tôi muốn con trai phải thù, không nhận mẹ chồng là bà nội nó () ( 14/05 00:06 )Bị hàng xóm tát cháy má vì mẹ chồng đặt điều nhiều chuyện () ( 09/05 10:05 )Cuối đời cay đắng của bố mẹ chồng tàn nhẫn với con dâu () ( 07/05 00:02 )

afamily

Tôi lập bàn thờ cho 2 con và gần như phát điên - Tâm Sự